Cuộc đời đàn ông sẽ đi về đâu?

  • Chia sẻ FB
  • Bình luận

Tôi chẳng biết rằng 10 năm sau tôi sẽ ở đâu, có còn ham vui theo dõi những sự kiện văn hoá ở đất Hà Thành này không? Hay lại theo chân vợ rửa bát, dọn nhà, hàng ngày đi làm đều đặn.

Trong 10 năm, một người đàn ông có thể làm được gì? Có thể lớn lên, già đi, kịp lấy vợ, con đã kịp đi học. Còn có thể kịp bắt đầu một sự nghiệp mới, kịp xây nhà, kịp biến thành một con người khác. Thậm chí còn có thể biến mất tiêu giữa dòng đời xuôi ngược. 10 năm là một cái mốc dài, chỉ đến vài lần trong một cuộc đời con người. Vậy mà, có những con người sau 10 năm trời xuôi ngược lại tìm về với nhau, để cùng nhau chơi lên những giai điệu tuyệt vời của một thời trai trẻ. Sau 10 năm, những người bạn lại cùng nhau tìm lại về với đam mê.

Tôi vẫn không biết, sau mười năm nữa, cuộc đời mình sẽ đi về đâu? Một con người ham chơi ham vui, suốt ngày tung tởn, còn chưa bao giờ bỏ công nghĩ về một điều gì xa quá mấy tháng, đến một buổi tối se lạnh, chợt gặp được những người thật lạ: Hoá ra ông anh ngồi uống rượu bên cạnh lại chính là vocalist của Small Fire, ban nhạc nu-metal (một dòng nhạc) đã gắn với cả một quãng đời học sinh của tôi. Hồi đó, lứa học sinh như tôi gã nào cũng mê rock – theo một kiểu a dua nào đó, nếu không thì mê Ưng Hoàng Phúc. Những cái tên như Small Fire, Microwave được nhắc đi nhắc lại liên tục, hâm mộ cũng có, mà bị chửi cũng có.

Giữa cái thời mà Rock là cứ phải rú rít, phải giật đùng đùng thì việc một ban nhạc chơi dòng nu-metal quả nhiên là đáng ăn chửi. Cái thứ nhạc đó bị kêu là “sến”, là “pop ồn ào”, rồi thì ôi thôi đủ kiểu tẩy chay. Các anh, Small Fire cùng với Microwave là 2 ban nhạc đầu tiên chơi theo lối đó, rồi mạnh dạn ra album, rồi khác với Microwave, Small Fire biến mất hút. Thế nhưng, chính sự biến mất đó lại để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người mộ điệu, khiến cho cái tên Small Fire luôn được nhớ tới mỗi khi nhắc đến. Thoáng chốc, mười năm trôi qua. Rồi tôi được nghe kể về kế hoạch tái hợp của các anh: không phải giống như Quái vật tí hon, tụ họp nhau lại làm một album, mà chỉ đơn thuần là gặp lại nhau, chơi một trận đã đời với âm nhạc, kỷ niệm 10 năm “Ngược dòng” – album đầu tiên ra đời, cũng là kỷ niệm 10 năm con đường đi tìm kiếm cái mới của mấy gã trai thời đó còn trẻ. Tôi vui, và biết bao là khâm phục dành cho các anh.

Lại nói câu chuyện mười năm cuộc đời. Tôi chẳng biết rằng mười năm sau tôi sẽ ở đâu, còn theo đuổi câu chuyện viết lách sách vở, có còn ham vui theo dõi những sự kiện văn hoá ở đất Hà thành này không? Hay lại chăm chăm theo chân vợ rửa bát dọn nhà, ngày đi làm một công việc nào đó, sống cuộc đời bình bình. Hay tệ hơn nữa, thôi không cố nghĩ cho sợ thêm. Chỉ biết rằng, giờ phút này đây, hơn bao giờ hết, tôi chợt nhận ra đam mê của một người đàn ông có thể cháy, dù không to, nhưng có thể giữ âm ỉ trong tim lâu đến chừng nào. Và những người bạn có thể ở bên nhau lâu đến bao nhiêu, khi có đam mê gắn kết.

Vài lời chắp nhặt, tôi cầu mong show diễn tối nay của các anh sẽ hay, sẽ nhiệt, sẽ thành công. Như âm nhạc của các anh, thứ âm nhạc mà cho đến giờ tôi vẫn nghe. Như những “Sáng và tối”, “Trở về” vẫn luôn vang lên trong tâm thức những người yêu nhạc.

Cũng là chúc cho đam mê sẽ cháy mãi trong lồng ngực chúng ta, những kẻ vẫn đang ngược dòng.

 

Quản Trị

Tin liên quan