Nguyễn Quốc Khánh là tôi

  • Chia sẻ FB
  • Bình luận

Tên tôi là Nguyễn Quốc Khánh và tôi cõ rất nhiều câu hỏi dành cho cuộc sống của tôi.Có khi nào bạn tự hỏi: Vì sao mình lại phải tồn tại trong cuộc đời này? Mình sinh ra để làm gì? Tôi hay có những câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.

Tôi năm nay 26 tuổi, cuộc đời tôi là một chuỗi những sự kiện đau buồn. Tôi sinh ra trong một gia đình không được vui vẻ cho lắm, mẹ làm ruộng còn bố tôi thì làm nghề điện tử. Ngay từ khi mới sinh ra, mẹ đã gửi tôi cho một bà mẹ nuôi vì  ông bà ngoại và nội nuôi không đồng ý cho bố mẹ tôi lấy nhau.Khoảng 2 năm sau bố tôi đã đón tôi về và đến giờ tôi chưa biết mẹ nuôi tôi ở đâu.Từ khi đón tôi về, bố mẹ đã gửi tôi cho ông bà nội ngoại nuôi dạy,Tôi lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình thương của cha lẫn mẹ, một tuổi thơ không có gì để tôi nhớ đến và hầu như tôi không có.Năm tôi vào học cấp 1 thì bố mẹ mẹ tôi sang Nga và gửi tôi lại cho bà nội và chú, tôi có một cuộc sống đầy đủ ở hà nội, nhà cao cửa đẹp,  nhưng tình thương của bố mẹ thì tôi không có, tôi sống rất cô độc.Bà nội rất thương tôi dưới là hình ảnh 2 bà cháu chụp ở Hồ Trúc Bạch

Tôi học không được giỏi, đối với tôi, học như là cho ai đó vì tôi không hứng học cho lắm.Đến khi tôi học lên cấp 2 thì bố mẹ tôi không sống cùng nhau nữa và về Việt Nam.Tôi trở về quê Bắc Giang sống cùng với bố.Tôi rất ham chơi game và nhiều lần bị bố đánh thừa sống thiếu chết.Tôi và bố hầu như không nói chuyện với nhau bao giờ.Tôi rất sợ bố vì bố hay đánh tôi đau và hầu như tôi chưa bao giờ biết chạy hoặc cãi láo bố mình.

Cuộc sống của tôi cứ vậy cho đến khi tôi học hết cấp 2.Tôi không có hứng thú đi học và tôi muốn theo đuổi nghành IT.Ở vùng quê tôi hầu như họ mặc cảm những người mới 15 tuổi ngồi vào máy tính cảm giác như là 1 con người hư hỏn tất nhiên trong đó có bố tôi.Tôi bị đánh khá nhiều đến nỗi tôi bỏ nhà đi vì không có tiếng nói chung với bố của mình vì bố tôi hướng cho tôi nghề sửa xe đạp.Các bạn thấy đó tôi không có năng khiếu đam mê về nghành nghề đó và mỗi lần làm sai tôi đều bị đánh và hầu như tôi không hợp tính bố tôi.Tôi và bố tôi tính cách đối nghịch nhau hoàn toàn nhưng tính bảo thủ thì giống nhau.

Đến làn thứ 3 tôi đã bỏ nhà đi lần nữa và đến giờ chưa biết khi nào tôi quoay lại ngôi nhà đó vì giờ cũng 10 năm rồi.Bố mẹ tôi đã có gia đình riêng và tôi cố gắng sống bươn trải ngoài xã hội cặm cụi cho cuộc sống của mình.Tôi đã đánh đổi cuộc sống của mình cho thứ mình đam mê.Nhiều lúc tôi đặt câu hỏi mình làm như vậy là đúng hay sai.Hầu như tôi chưa có câu trả lời thỏa mãn cho cuôc sống của mình.

Quản Trị

Tin liên quan